Đăng bởi Anh Thi - Điện lực Tuy Đức, Thiên Phương - Văn phòng | 10:04 | 02/07/2026
Ở xã biên giới Quảng Trực, tỉnh Lâm Đồng, có một điều khá đặc biệt. Nhiều người dân có thể không nhớ đầy đủ họ tên hay chức danh của anh Lô Văn Voòng, nhưng gần như ai cũng biết số điện thoại của người công nhân thuộc Tổ Quản lý Vận hành đường dây và Trạm biến áp, Điện lực Tuy Đức, Công ty Điện lực Lâm Đồng. Bởi suốt hơn 15 năm qua, mỗi khi điện gặp sự cố, mỗi khi mưa giông làm đứt dây dẫn hay cây ngã vào hành lang lưới điện, người dân lại nghĩ đến anh đầu tiên. Dần dần, cái tên “anh Voòng” không còn đơn thuần là tên của một người công nhân quản lý vận hành lưới điện thuộc Điện lực Tuy Đức, mà trở thành một “địa chỉ” thân thương mỗi khi bản làng tắt điện.
Giữa những cánh rừng trải dài dọc tuyến biên giới, điện không chỉ là ánh sáng phục vụ sinh hoạt. Điện còn là điều kiện để người dân phát triển sản xuất, để trẻ em học tập, để các trạm y tế, trường học và những cơ sở kinh doanh nhỏ vận hành ổn định. Vì vậy, phía sau những bóng đèn sáng mỗi đêm là sự hiện diện âm thầm của những người công nhân điện lực ngày đêm bám địa bàn, giữ cho dòng điện luôn được thông suốt. Anh Lô Văn Voòng là một trong những người như thế.
Người thuộc từng mái nhà vùng biên
Sinh năm 1978, quê ở Thái Nguyên, là người đồng bào Cao Lan, anh Voòng gắn bó với ngành điện và vùng đất Tuy Đức từ những ngày địa phương còn nhiều khó khăn. Những năm đầu công tác, giao thông đi lại cách trở, nhiều tuyến đường chỉ là đất đỏ bazan, mùa mưa trơn trượt, mùa nắng bụi phủ kín người. Không ít khu dân cư nằm sâu trong rừng hoặc cách xa trung tâm hàng km. Công việc quản lý vận hành lưới điện đòi hỏi người công nhân phải thường xuyên tuần tra đường dây, kiểm tra thiết bị, xử lý sự cố và sẵn sàng có mặt bất kể thời gian nào khi người dân cần đến. Hơn 15 năm rong ruổi trên những cung đường vùng biên đã giúp anh thuộc từng tuyến đường dây, từng vị trí xung yếu và từng khu vực thường xảy ra sự cố khi mưa bão.
Sự am hiểu ấy không đến từ bản đồ hay tài liệu kỹ thuật, mà được tích lũy qua hàng nghìn ngày bám địa bàn, qua những lần đi bộ kiểm tra đường dây giữa rừng sâu, những đêm mưa lội bùn tìm điểm sự cố và cả những cuộc gọi khẩn cấp của người dân lúc nửa đêm.
Đối với đồng nghiệp, anh Voòng là người công nhân giàu kinh nghiệm, tận tụy với công việc. Còn với người dân Quảng Trực, anh là gương mặt quen thuộc mỗi khi có vấn đề liên quan đến điện.
Có những mối quan hệ được hình thành từ trách nhiệm nghề nghiệp, nhưng theo thời gian lại trở thành tình cảm chân thành giữa con người với con người. Mối quan hệ giữa anh Voòng và người dân xã Quảng Trực là một ví dụ như thế. Anh Điểu Cường, Phó Bon Bu Nung, xã Quảng Trực Phó cho biết “Nhiều năm nay bà con trong bon đã quá quen thuộc với hình ảnh người công nhân điện lực thường xuyên có mặt mỗi khi điện gặp sự cố. Có hôm trời mưa rất lớn, đường vào bon lầy lội, bà con nghĩ chắc phải chờ đến sáng mới sửa được điện. Nhưng chưa khuya lắm đã thấy chú Voòng cùng anh em điện lực vào tới nơi. Người dân quý chú bởi chú sống chân thành, gặp ai cũng hỏi han, nói chuyện nhẹ nhàng và luôn nghĩ đến bà con trước”.
Theo anh Điểu Cường, mỗi lần anh Voòng vào bon kiểm tra hoặc sửa chữa điện, nhiều hộ dân đều giữ lại uống nước, trò chuyện. Người dân kể cho anh nghe chuyện mùa màng, chuyện con cái học hành, chuyện cuộc sống thường ngày. Những câu chuyện tưởng chừng rất bình dị ấy lại phản ánh sự tin tưởng mà bà con dành cho người công nhân điện lực.
Ông Điểu M’Nhiêng, người dân trong Bon Bu Nung cho rằng điều khiến anh Voòng được người dân yêu mến không chỉ là trách nhiệm trong công việc mà còn là sự gần gũi. “Chú Voòng hiểu hoàn cảnh của nhiều hộ dân trong bon. Nhà nào có người già neo đơn, nhà nào khó khăn, chú đều biết. Mỗi lần xuống địa bàn, chú đều tranh thủ hỏi thăm. Người dân không xem chú là khách mà coi như người quen trong gia đình”. Đó có lẽ là phần thưởng đặc biệt nhất đối với một người làm công tác dịch vụ điện.
Trong hành trình phát triển của các xã vùng biên, điện luôn đóng vai trò là hạ tầng thiết yếu mở đường cho sự đổi thay. Nguồn điện ổn định giúp người dân đầu tư hệ thống tưới tự động, mở rộng sản xuất nông nghiệp, phát triển dịch vụ và nâng cao chất lượng cuộc sống.
Chị Nguyễn Thị Niệm, giáo viên trường THCS Bu P Răng, xã Quảng Trực, tỉnh Lâm Đồng chia sẻ “Điện giúp học sinh có điều kiện học tập tốt hơn, giúp nhà trường ứng dụng công nghệ thông tin trong giảng dạy. Mỗi khi xảy ra sự cố điện, chúng tôi đều mong được khắc phục sớm. Nhiều lần tôi thấy anh Voòng và đồng nghiệp làm việc đến khuya trong điều kiện thời tiết không thuận lợi để khôi phục điện cho người dân. Đó là những công việc rất thầm lặng nhưng vô cùng ý nghĩa.”
Ít ai biết rằng phía sau mỗi lần dòng điện được khôi phục là những đêm thức trắng, những bữa cơm dang dở hay những cuộc gọi bất ngờ giữa thời điểm gia đình đang sum họp. Với người công nhân điện lực, đặc biệt ở địa bàn vùng sâu, vùng xa, đó là những điều gần như đã trở thành một phần của nghề nghiệp.
Điều quý giá nhất là lòng dân
Trong hồ sơ cá nhân của anh Lô Văn Voòng là nhiều năm liên tiếp đạt danh hiệu Lao động tiên tiến, được nhận giấy khen của đơn vị và được biểu dương trong các phong trào thi đua. Những thành tích ấy ghi nhận một quá trình lao động bền bỉ và nghiêm túc của người công nhân luôn tận tâm với nhiệm vụ được giao. Tuy nhiên, theo ông Trần Minh Huy, Trưởng Điện lực Tuy Đức, điều đáng quý nhất ở anh Voòng không nằm ở các danh hiệu “Anh Voòng là công nhân có nhiều kinh nghiệm, trách nhiệm và luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ. Nhưng điều khiến chúng tôi trân trọng hơn cả là sự tin yêu của người dân dành cho anh ấy. Nhiều người dân có thể không nhớ nhớ số tổng đài của ngành điện nhưng họ nhớ số điện thoại và luôn tin tưởng gọi cho anh khi cần hỗ trợ. Đó là sự ghi nhận rất đặc biệt.”
Có lẽ không phải người công nhân nào cũng may mắn nhận được sự ghi nhận ấy từ cộng đồng nơi mình công tác. Bởi niềm tin không thể có được từ một vài lần giúp đỡ hay vài năm làm việc. Niềm tin được hình thành từ trách nhiệm được giữ gìn qua năm tháng, từ những lần có mặt đúng lúc người dân cần nhất và từ cách đối xử chân thành với mọi người xung quanh. Hơn 15 năm gắn bó với lưới điện vùng biên, anh Lô Văn Voòng vẫn lặng lẽ đi về trên những cung đường quen thuộc của Quảng Trực. Không ồn ào, không phô trương, người công nhân ấy vẫn làm công việc của mình như bao năm qua, đó là giữ cho dòng điện luôn hiện hữu nơi những bản làng xa xôi.
Giữa đại ngàn Tây Nguyên, nơi những đường dây điện đang góp phần làm đổi thay cuộc sống của người dân vùng biên, có những con người âm thầm cống hiến mà giá trị của họ không nằm ở những lời ngợi ca. Với anh Lô Văn Voòng, phần thưởng lớn nhất có lẽ chính là sự tin cậy của bà con. Bởi đôi khi, điều ý nghĩa nhất đối với một người thợ điện không phải là có bao nhiêu người biết đến mình, mà là khi ánh đèn vụt tắt, người dân biết chắc nên gọi cho ai.
Đã đánh giá xong. Cảm ơn bạn đã đánh giá cho bài viết
Đóng