Đăng bởi Theo cinet.gov.vn | 01:34 | 04/04/2013
Lâm Đồng được xem như "bảo tàng của các thác nước" bởi so với các tỉnh Tây Nguyên khác như Dăk Lăk, Gia Lai, Kon Tum thì các con thác của Lâm Đồng hơn hẳn về số lượng, độ hùng vĩ và cả vẻ hoang dã.
| Thác Pongour. |
Chỉ cần một lộ trình theo quốc lộ 20 xuống Di Linh, Liên Khương, du khách sẽ đi qua trùng điệp thác: thác Datanla, thác Prenn, thác Dambri, thác Gongah, thác Pongour...
Đặt chân vào cửa ngõ TP. Đà Lạt, là dòng thác Prenn huyền thoại, ẩn mình giữa khu rừng thông cổ thụ mênh mông, sương mù trắng xóa, bốn mùa rộn rã tiếng chim.
![]() |
|
Thác Đambri |
![]() |
|
Thác Liên Khương |
![]() |
|
Thác Datanla |
![]() |
|
Thác Bob La |
Tới Tà In gặp thác J'rai Bliang. Chuyện kể rằng vua Bảo Đại đi săn thường chọn nơi này làm điểm dừng chân, cắm trại, từ đó người ta quen gọi là thác Bảo Đại. Thác này tạo ra do dòng suối bắt đầu từ Ma Bó - Tà Năng chảy theo hướng Đông Tây, qua Đà Loan đến Tà In rồi đổ xuống thành ngọn thác. Ba ngọn nước cách nhau từ 5-10m, cùng một lúc đổ xuống từ độ cao 30m theo vách núi thẳng đứng, tạo một sức đổ mãnh liệt. Những tảng đá ở chân thác, có tảng to bằng ngôi nhà, đã đẩy nước lên tung tóe. Ở phía trên thác là một khoảng không gian còn vẻ nguyên sơ. Hai bên là vách núi không cao lắm có loài hoa hoang dại bám trên vách đá. Vẻ đẹp J'rai Bliang tồn tại với những ngôi đền cổ Chăm như Sóp M'Drong II, Karyo, Maxara I và II ở xã Tà Năng. Năm 1944, người Pháp đã xây dựng phía trên dòng thác một hệ thống đập tràn xi măng dùng về việc khai thác vàng. Dòng nước qua đây uốn một vòng cung trên bãi đá thoai thoải chừng 200m rồi mới đổ xuống thác.
Thác Liên Khương, đọc theo âm tiếng K'Ho là Liên Khàng, có nghĩa là Tổ Kiến vàng. Một truyền thuyết về cuộc giành đất khá gian lao của dân tộc bản địa. Liên Khàng vốn là khu rừng nguyên sinh có con suối thơ mộng chảy qua. Trên cây có lắm quả ngọt dành cho người và khỉ. Dưới suối có nhiều cá đến nỗi dân làng ăn không hết. Vì lý do đó, lũ kiến vàng từ rừng núi xa xăm kéo về ngụ cư, chúng sinh sôi nảy nở ăn hết cá và trái cây, khiến con người không còn cái ăn. Dân làng cầu cứu thần Lửa, nhưng thần Lửa càng đốt bao nhiêu kiến vàng càng sinh sôi bấy nhiêu. Thần Lửa kiệt sức! Dân làng lại dâng lễ vật cầu Giàng đánh lũ kiến vàng. Cảm động vì lòng cầu khẩn, thần Mưa, thần Sấm làm cho trời mưa to, lụt lớn. Nước từ Đa Nhim như dòng thác hung dữ đổ về cuốn trôi lũ kiến vàng. Từ đó dân làng mới sống yên ổn, ấm no và hạnh phúc. Dòng sông Đa Nhim chảy qua huyện Đơn Dương, xuôi về Liên Khương gặp vết gãy địa chất, dòng nước đổ xuống tạo thành thác ở độ cao 50m. Thượng nguồn thác là dòng suối có nền đá rộng 60m, xung quanh là ruộng lúa bậc thang, phong cảnh hữu tình. Thác Liên Khương với chiều rộng 30-50m, chảy xuôi về phía Thuận Nghĩa.
Thác Đambri, được xem là hùng vĩ và đẹp nhất ở Nam Tây Nguyên. Thác nằm giữa khu rừng cấm nguyên sinh, rộng hàng ngàn ha với nhiều động thực vật quý hiếm. Những cổ thụ già hàng trăm tuổi, các động vật quý như sóc, gà rừng, mang đỏ, hươu nai... Một huyền thoại xưa kể rằng có một chàng trai người K'Ho thường hẹn với người yêu bên thác nước, tình yêu của đôi lứa đẹp như hoa lan rừng. Nhưng một ngày kia chàng trai bỗng nhiên mất tích. Cô gái khóc mãi, chờ mãi nhưng bóng chàng trai vẫn mịt mù trong rừng thẳm. Lâu ngày, nước mắt của cô gái đọng lại và chảy thành dòng thác. Người K'Ho đặt cho thác cái tên Đambri, có nghĩa là "đợi chờ". Thác đổ xuống từ độ cao 58m, rộng 30m. Đặc biệt ở đây có lắp đặt hệ thống thang máy bằng lồng kính mica trong suốt, giúp du khách thưởng ngoạn chi tiết toàn bộ lòng thác với nhiều điều thú vị. Công ty Du lịch Đambri quản lý khu thác này đã xây dựng một làng văn hóa dân tộc với những nhà sàn để du khách nghỉ ngơi. Nếu đi sâu vào độ vài km thì thấy những căn nhà dài truyền thống của người Mạ, với những cô gái đang dệt thổ cẩm, đan gùi và chế biến rượu cần...
Tạm biệt Đambri, đến Di Linh gặp ngọn thác Bob La, vắt vẻo qua triền núi, nấp dưới những lùm cây. Thác nước chảy êm ả, thoai thoải như suối tóc của cô sơn nữ nghiêng người soi bóng bên dòng nước trong xanh.
Cũng theo dòng sông Đa Nhim chảy đến địa phận xã Phú Hội, gặp vết gẫy địa chất nên dòng nước phân đôi đổ xuống độ sâu khoảng 30m tạo thành thác Gougah. Thác còn có tên là thác Ổ Gà do thấy dòng chảy phân đôi, một dòng màu đỏ, một dòng tung bọt trắng xóa, giống trứng gà luộc chín bổ đôi nằm trên vách đá màu xám.
Thác Pongour thường được người dân địa phương gọi với hai cái tên thơ mộng khác là: thác Thiên Thai hay thác Bảy Tầng. Thác cao 25m, dòng nước ở đây chảy xiết, trượt qua các tầng thác, đổ xuống sân chơi cho hàng ngàn du khách. Người Pháp đặt tên là Pongour vì nơi đây có nhiều cao lanh (pongour theo tiếng K'Ho có nghĩa là "vùng đất sét trắng"). Hằng năm cứ vào ngày rằm tháng Giêng, các dân tộc định cư lân cận ở đây kéo về dự lễ hội cúng tạ ơn Giàng của người K'Ho, cầu quốc thái dân an, mưa thuận gió hòa, mùa màng tươi tốt.
Những thác nước tung bọt trắng xoá là biểu tượng cho vẻ hùng vĩ của Tây Nguyên, tương phản với vẻ hiền hòa, tĩnh lặng của thành phố Đà Lạt thơ mộng. Ấn tượng hai chiều ấy ở Lâm Đồng không phải nơi nào cũng có được.
Đã đánh giá xong. Cảm ơn bạn đã đánh giá cho bài viết
Đóng